Wednesday, February 24, 2016

0

Nhật ký tái hôn - 2

Posted in ,














Tôn Mỹ đỡ mẹ mình vào nhà, tìm chỗ ngồi xuống, Vương Thu Hà trừng mắt nhìn Tiếu Đồng, mãi lâu sau mới lên tiếng, “Mày đúng là cái đồ sao chổi! Tao đã sớm không đồng ý chuyện của mày và Tôn Nghị rồi, vậy mà con trai tao lại không chịu nghe lời, cái loại đàn bà hồ ly tinh như mày nếu lấy về nhà chắc chắn sẽ sống không yên ổn nổi! Mày khôn gnhững phá hủy tiền đồ của nó, giờ ngay cả số mệnh của nó mày cũng xía vô! Sao mày không chết đi chứ? Tịch Tiếu Đồng, mày nhất định sẽ không có kết quả tốt đâu, tao chờ!”



Tịch Tiếu Đồng biết Vương Thu Hà chỉ hận sao cô không chết đi cho rồi, nhưng Tôn Nghị nào phải do cô hại chết, lòng cô cũng đau đớn như bị dao cắt! Có điều cô không phản bác lại Vương Thu Hà, chỉ mặc bà ta mắng mỏ, trút giận, dù sao bà ấy đã mất đi đứa con trai duy nhất.



Chờ Vương Thu Hà mắng chửi xong, Tôn Mỹ mới nói, “Mẹ, mẹ bớt giận đi để con nói chuyện chính với cô ta đã” Nói xong, chị ta quay đầu nhìn Tịch Tiếu Đồng



Tôn Mỹ lạnh lùng, “Tịch Tiếu Đồng, mày đã trốn tránh hơn một tháng rồi, lễ tang em trai tôi cô cũng không tới, cô có biết em trai tôi thảm thế nào không? Ngay cả phần mộ tổ tiên, nó cũng không được vào, nếu như cô còn chút nhân tính thì hãy gánh hết trách nhiệm đi!”



Nghe những lời này của chị ta, trái tim Tiếu Đồng lập tức nhói đau, cô biết tục lệ nơi này, cái chết của Tôn Nghị không phải là tự nhiên, do đó anh không được phép an táng tại phần mộ tổ tiên, ngay cả một tấm ảnh cũng không thể qua cửa, tất cả nghi lễ đều chỉ có thể được cử hành trong nhà tang lễ. Nghĩ tới đó, đôi mắt khô khốc của cô lại bắt đầu ươn ướt.



Trước khi tới, tuy Tôn Mỹ cũng hận Tịch Tiếu Đồng tới chết, vốn định mắng chửi cô một trận giống mẹ, Song lúc cửa mở ra, chị ta không còn nhận ra nổi Tịch Tiếu Đồng nữa, không ngờ cô lại gầy tới nông nỗi này, xem ra là do cô đã đau lòng quá độ đây mà



Bây giờ thấy Tịch Tiếu Đồng bật khóc, giọng chị ta mới dịu lại, “Chúng tôi không muốn làm khó cô, có điều lúc còn sống, khoản nợ của em trai tôi cô không thể chối bỏ được, đối phương bên kia đã khởi tố rồi”



Tịch Tiếu Đồng nhìn Tôn Mỹ bằng vẻ mặt khó hiểu, cô không hiểu chị ta đang nói cái quái gì



Tôn Mỹ tiếp tục,”Sao, bố mẹ cô không nói à? Vậy tôi nói thẳng cho cô biết nhé, chuyện này không có gì phải giấu diếm, bố mẹ cô cũng chẳng đủ năng lực trả nổi. Hôm đó, em trai tôi vì quá mệt mỏi nên mới lạc tay lái, đâm phải một chiếc xe ba bánh chạy ngược chiều, sau đó xe nó đụng phải cột điện. Vì vậy, hôm đó không chỉ mỗi em trai tôi xảy ra chuyện, người tài xế lái chiếc xe ba bánh kia cũng qua đời, toàn bộ trách nhiệm em trai tôi phải gánh chịu, chúng tôi không còn cách nào biện minh, đành phải bồi thường gia đình bên kia 18 vạn. Nếu không phải vì cô, em trai tôi liệu có gấp gáp quay về không, nếu nó đợi hai người tài xế nữa cùng lên đường thì chuyện này có xảy ra không hả?”



Nói tới đây, giọng chị ta trở nên đứt quãng, “Còn nữa, ngay cả tiền hàng cũng là một vấn đề, tổn thất xe hàng lần này cộng với tiền vay mượn tổng cộng là 130.000 tệ. Cô khỏi ngạc nhiên, em trai tôi vì cô mà khổ gì nó cũng chịu, tội gì nó cũng nhận. Chắc cô không biết nhỉ, thật ra tiền mua xe em trai tôi còn chưa trả hết đâu, nó đã đi vay nặng lãi đấy, khi chủ nợ cầm giấy nợ tới thì nhà tôi mới biết đấy chứ. Giấy nợ này được ký sau khi hai đứa kết hôn, cho nên tổng số tiền là 410.000 tệ, cô tự nghĩ cách đi. Thực ra không phải nhà chúng tôi vô lương tâm đổ hết tiền hàng lên đầu cô. Song cô biết mà, mẹ tôi không có thu nhập, tất cả chỉ dựa vào tiền hỗ trợ sinh hoạt từ công trường đang xây của bố tôi. Hôm đó, nhận được tin em trai tôi xảy ra tai nạn, bố tôi lập tức ngã từ trên cao xuống, giờ đang nằm một chỗ không dậy nổi. Mẹ tôi đành tới chợ nông nghiệp làm nhân viên dọn vệ sinh, không giúp nổi, nếu nhà tôi có điều kiện chẳng lẽ chúng tôi lại không muốn cho em trai tôi nằm dưới mặt đất kia an tâm chắc! Cho nên, hôm nay tôi nói rõ ràng với cô, cô sớm nghĩ cách đi!”



Nhìn Tôn Mỹ dìu Vương Thu Hà ra về, trong đầu cô vẫn đang luẩn quẩn chuyện Tôn Nghị xảy ra tai nạn chỉ vì lái xe lúc mệt mỏi! Lái xe lúc mệt mỏi! Đúng vậy, Tôn Nghị vì vội trở về, trong điện thoại anh còn bảo với cô rằng anh lái xe suốt đêm sao, thế nên anh mới có thể về sớm đúng không?



Ngây người một lúc, Tiếu Đồng mới ép mình không được tiếp tục suy nghĩ nữa, nếu còn tiếp tục chắc cô sẽ phát điên mất.



Nhớ lại hành động mấy ngày nay của bố mẹ, cô biết nhất định bọn họ đang nghĩ cách để xoay sở tiền, Tiếu Đồng hít một hơi thật sâu, cô vẫn nên đối mặt với thực tế thôi, khoản nợ 410.000 tệ, dù sao nhà cô cũng không trả nổi! Nhưng cô cũng không có mặt mũi nào đẩy hết cho Tôn gia!



Sau khi bố mẹ về, Tịch Tiếu Đồng kể lại việc Tôn Mỹ và Vương Thu Hà nói, Tịch Thiệu Thành thở dài, “Chuyện này, bố và mẹ con biết chưa được mấy ngày, cũng đã tới nhà họ hàng nhưng chẳng vay mượn được là bao. Mấy năm nay, bố và mẹ con tích góp được chút tiền, có điều vẫn thiếu nhiều lắm, bố nghĩ hay là trước tiên cứ bồi thường gia đình bị hại kia 180.000 tệ đã, khoản còn lại chỉ đành tính sau thôi”



Tịch Tiếu Đồng gật đầu, bố mẹ có thể tiết kiệm được là bao chứ, e rằng 180.000 tệ kia cũng phải vay mượn mới đủ. Vì thế, vài ngày trôi qua, cô nghe ngóng địa chỉ nhà người bị hại rồi đích thân tới thăm.



Lần đầu tiên tới, cô bị người ta vừa đánh vừa mắng đuổi ra ngoài, vài lần sau cũng vẫn bị chửi nhưng không bị đuổi nữa. Cuối cùng, nhà người ta đã chịu nói chuyện với cô, Tịch Tiếu Đồng kể qua loa về tình hình nhà mình, tạm thời cô chỉ có thể bồi thường họ 100.000 tệ, mà 100.000 tệ này phần lớn là đi vay mượn có được, hi vọng bọn họ có thể cho cô thêm thời gian để trả nợ.



Ban đầu, thái độ nhà họ cực kỳ cứng rắn không chịu, về sau thấy Tịch Tiếu Đồng thật lòng muốn trả lại tiền nhưng quả thực cô không có tiền, vả lại người thân của họ cũng qua đời, song người qua đời cũng cũng đã hơn 70 tuổi, cơ thể không tốt sẵn. Tuy bọn họ rất đau khổ nhưng vẫn kém cô, thế là cuối cùng bọn họ cùng đồng ý để Tiếu Đồng chậm rãi trả nốt tiền còn thiếu.



Việc này đã giải quyết xong, nhưng cô không có cách nào thu xếp được những khoản nợ khác, chủ nợ kia ở trong Huyện có chút thế lực, người ta muốn Tiếu Đồng trả tiền lại ngay, cũng tuyên bố luôn là bọn họ không có nhiều thời gian để chờ đợi cô, lại càng không muốn phải gia hạn trả tiền.



Dù đối phương không đồng ý song Tịch Tiếu Đồng cũng chẳng có cách nào, đành kéo dài được ngày nào hay ngày ấy. Bên phía chủ nợ không ngờ Tịch Tiếu Đồng dám không trả tiền, rõ ràng bên tòa án đã phán xử Tịch Tiếu Đồng là người phải trả nợ, vì vậy bọn họ bắt đầu móc nối quan hệ, nửa tháng sau, cảnh sát chấp hành lệnh tòa án lái xe tới đưa Tịch Tiếu Đồng đi. Tuy lúc ngồi trong xe, Tịch Tiếu Đồng vô cùng lo sợ, nhưng cô vẫn cố gắng chống chịu, nhìn bố mẹ đuổi theo phía sau xe cảnh sát, cô cắn môi cố nén lại dòng lệ.



Tới tòa án, có một nhân viên công vụ tướng tá to lớn ngồi phía sau bàn làm việc, sau khi Tịch Tiếu Đồng bước vào, anh ta để cho hai gã cảnh sát ra ngoài trước. Rồi ôn hòa khuyên nhủ cô, “Cô gái à, cô vẫn nên goi điện cho người nhà mình đi, bảo bố mẹ cô gom góm ít tiền tới đây, rồi cô sẽ được thả về nhà ngay”



Tịch Tiếu Đồng khẩn trương, “Tôi thật sự không có tiền, bố mẹ tôi cũng không có! Các anh chị đừng ép tôi, không phải tôi không muốn trả, nhưng các anh chị phải cho tôi thêm thời gian”



Người kia cười nói, “Ôi, chúng tôi cũng chẳng có cách nào khác, cô nghĩ chúng tôi thích bắt cô tới đây à? Nếu không phải bên chủ nợ kiện cáo lên cấp trên thì chúng tôi nào muốn làm khó một cô bé như cô thế này. Nào, điện thoại đây, cô gọi cho người nhà đi”



Tay Tịch Tiếu Đồng hơi run rẩy, nhấn từng con số, vừa thấy bố mẹ nhấc máy cô lập tức nói, “Bố, con không sao, bố bảo mẹ đừng lo nhé, ai cũng biết chuyện nhà ta không có tiền, không có sự cho phép của con thì bố mẹ nhất định không được đi vay bừa bãi, lúc đấy còn phiền toái hơn!”



Tên nhân viên công vụ kia nghe thế liền tức giận, lớn tiếng. “Cô rốt cuộc có muốn trả tiền lại không hả, đưa điện thoại đây! Để tôi nói chuyện với bố mẹ cô, nếu nhà cô có bất động sản thì đem thế chấp cũng được” Nói xong, anh ta vươn tay qua muốn cướp chiếc điện thoại trong tay Tịch Tiếu Đồng



Tịch Tiếu Đồng đứng lên thoáng né tránh bàn tay to con của anh ta, kết quả người nọ vẫn không buông tha, anh ta đứng bật dậy vòng qua bàn, muốn giật lấy chiếc điện thoại.



Tịch Tiếu Đồng lo lắng, nếu để cho gã này nói chuyện với bố mẹ mình thì bố mẹ mình có thể bán cả nhà đi mất, không thể để cho gã nói bất cứ câu nào được.



Vì vậy, cô dập máy luôn, sau đó giơ điện thoại lên cao, ném mạnh xuống đất, chiếc điện thoại lập tức vỡ tan tành!




>>3

0 comments: